Arsene Wenger sốc trước Chelsea Mourinho gieo sầu trận kỷ niệm 1.000

Một ngày kỷ niệm hóa thảm họa
Arsenal hành quân đến Stamford Bridge với tâm thế của một kẻ thách thức ngôi vô địch. Họ từng dẫn đầu Premier League ở giai đoạn đầu mùa và vẫn còn cơ hội bám đuổi. Bên phía Chelsea, Mourinho trong nhiệm kỳ thứ hai đã biến đội bóng thành một cỗ máy lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy tính toán. Thế nhưng chẳng ai ngờ rằng trận đối đầu giữa hai đại kình địch lại ngả sang hướng khủng khiếp đến vậy.
Ngay từ những phút đầu, Chelsea đã đánh sập mọi kỳ vọng của Wenger bằng tốc độ và sự sắc bén. Chỉ trong vòng 7 phút, Samuel Eto’o và Andre Schurrle lần lượt ghi bàn, khiến hàng phòng ngự Arsenal vỡ vụn như chưa từng tồn tại.
Arsenal bị cuốn vào lối chơi pressing mạnh mẽ của đối thủ, liên tục mắc sai lầm vị trí và chuyền bóng. Khi mới phút 15, trận đấu coi như đã kết thúc. Nhưng đó chỉ là mở đầu cho sự sỉ nhục.
Tình huống đáng nhớ nhất, hay đúng hơn, đáng hổ thẹn nhất, của Arsenal diễn ra ở phút 15. Eden Hazard tung cú sút bị Alex Oxlade-Chamberlain dùng tay cản phá. Đó là một pha bóng rõ ràng đến mức không thể gây tranh cãi. Nhưng điều bi hài là trọng tài Andre Marriner lại đuổi nhầm người. Thẻ đỏ được rút ra dành cho Kieran Gibbs, người đứng gần đó và hoàn toàn vô can.
Wenger đứng chết lặng ngoài đường biên, Mourinho thì nở nụ cười mỉm đầy mỉa mai. Một ngày kỷ niệm đã biến thành vở hài kịch thảm họa. Hazard sút phạt đền nâng tỷ số lên 3-0, và từ đó Chelsea thoải mái chơi bóng như thể đang đá tập.
Chelsea nhấn chìm Arsenal trong cơn ác mộng

Những bàn thua tiếp tục ập đến như không thể tránh khỏi. Oscar lập cú đúp, Mohamed Salah ghi thêm một bàn trong hiệp hai. Chelsea kết thúc trận đấu với chiến thắng 6-0, tỷ số lớn nhất họ từng ghi vào lưới Arsenal trong kỷ nguyên Premier League.
Những con số thống kê sau trận là minh chứng cho sự chênh lệch kinh hoàng khi Chelsea dứt điểm 23 lần còn Arsenal chỉ có 5. Arsenal thậm chí không có nổi pha dứt điểm trúng đích nào.
Đó là buổi chiều mà những ngôi sao như Cazorla, Rosicky, Arteta hay Mertesacker trở nên vô hình. Hàng thủ Arsenal gần như bỏ ngỏ, còn hàng công thì tuyệt vọng trong từng pha lên bóng.
Trong suốt 18 năm dẫn dắt Arsenal tính tới thời điểm đó, Wenger đã trải qua không ít thất bại đau đớn trước các đối thủ lớn. Nhưng thua 0-6 trước Chelsea trong trận thứ 1.000 của sự nghiệp là một vết nhơ khó bôi xóa.
Một bước ngoặt trong cuộc tranh luận về Wenger

Ngay sau khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Wenger lặng lẽ bước thẳng vào đường hầm. Ông không bắt tay Mourinho, không động viên học trò, cũng không xuất hiện trong phòng họp báo sau trận. Đó không phải cách Wenger thường làm, nhưng thất bại ấy vượt quá sức chịu đựng. Nó không chỉ là một trận thua. Nó là sự sỉ nhục công khai, diễn ra ngay trong thời khắc thiêng liêng nhất sự nghiệp của ông.
Những lời chỉ trích nhắm vào Wenger nhiều không kể xiết. Gary Neville nói Arsenal “rơi vào trạng thái hoảng loạn từng phút”. Paul Merson gọi đây là “một vết nhơ lịch sử”. BBC thậm chí đặt vấn đề liệu Wenger có còn giữ được kiểm soát đội bóng. Nhưng nặng nề nhất chính là việc Arsenal mất hình ảnh ngay trong thời điểm họ cần bản lĩnh và sự tiến bộ, đặc biệt sau gần một thập kỷ trắng tay.
Trận thua 0-6 trước Chelsea làm dấy lên câu hỏi lớn: liệu triều đại của Wenger đã đi đến hồi kết? Nhiều CĐV khi ấy cho rằng ông không còn phù hợp với bóng đá hiện đại. Arsenal liên tục bị hủy diệt trong các trận đại chiến: thua Liverpool 1-5, thua Man City 3-6, và giờ là thất bại nhục nhã nhất trước Chelsea.
Dù cuối mùa Arsenal giành FA Cup để chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài 9 năm, thất bại tại Stamford Bridge vẫn là một vết dao sắc cứa vào lòng tự ái của Wenger và cả các Gooners. Đó là ngày mà Arsenal không chỉ thua. Họ bị bẽ mặt.
Đó là ngày mà Wenger không chỉ thất vọng. Ông bị sỉ nhục.
Trận đấu thứ 1.000 đáng lẽ phải là khoảnh khắc tôn vinh một trong những HLV vĩ đại nhất lịch sử Premier League. Nhưng Stamford Bridge ngày 22/3/2014 đã biến nó thành ký ức đau đớn bậc nhất trong sự nghiệp của Arsene Wenger. Một trận thua tô đậm sự đối lập giữa Wenger và Mourinho, giữa lý tưởng và thực dụng, giữa cái đẹp và sự tàn nhẫn của bóng đá đỉnh cao.
Cho đến nay, mỗi khi nhắc lại khoảnh khắc ấy, người hâm mộ Arsenal vẫn không khỏi rùng mình. Bởi đó không chỉ là một thất bại. Đó là ngày mà Wenger, và cả Arsenal, bị Chelsea sỉ nhục trước toàn thế giới.
Mourinho – kẻ hủy diệt niềm vui của Wenger
Trong lịch sử đối đầu, Mourinho luôn biết cách “khoét sâu” vào điểm yếu của Wenger. Ông từng gọi Wenger là “chuyên gia thất bại”, và chiến thắng 6-0 ấy dường như là minh chứng sống cho những lời công kích. Chelsea hôm đó chơi với tốc độ, sự cơ động và tinh quái mà Arsenal không thể theo kịp. Mourinho chuẩn bị kỹ đến từng chi tiết: khai thác cánh phải nơi Gibbs và Podolski thường xuyên để hở, pressing liên tục vào cặp Arteta – Oxlade-Chamberlain ở trung tuyến, và tận dụng sự chậm chạp từ trung vệ Mertesacker. Đó là trận đấu cho thấy sự khác biệt giữa một chiến lược gia thực dụng lạnh lùng và một Wenger luôn tin vào cái đẹp của bóng đá tấn công nhưng đôi khi quá ngây thơ.
Mọi nội dung trên website được bảo vệ bởi luật bản quyền. Vui lòng không sao chép, tái bản hoặc sử dụng lại dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép bằng văn bản từ chúng tôi.
Link bài viết:https://flogit4u.com/wenger-chelsea-mourinho-siu-nhoc-1000.html







